Lần đầu tiên sau 60 năm, người Italy mới phải ngồi nhà làm khán giả cho một kì World Cup. Đó là tấn bi kịch cho một nền bóng đá, một nỗi đau không chỉ riêng người Ý mà còn cho những ai chót yêu Italia.

world-cup-2018-noi-buon-cho-nhung-nguoi-yeu-italia

Có lẽ tấn bi kịch của Azzurri bắt đầu từ sau VCK EURO 2016. Tại kì EURO năm ấy Italia đã chơi rất hay với tài cầm quân của HLV Antonio Conte, họ tiến vào tứ kết và chỉ chịu thua ĐT Đức trên chấm penalty cân não. Khi Conte rời khỏi chiếc ghế HLV trưởng của ĐT Italy, Italia đã không còn là chính mình.

Dưới trướng của HLV Ventura, Italia đã thua 0-3 trước Tây Ban Nha tại trận đấu lượt về vòng loại World Cup khu vực châu Âu diễn ra trên sân Bernabeu. Trận thua đó là sự khởi đầu cho một chuỗi trận nhạt nhòa của Italy trước Macedonia và Albani.
Italia đứng thứ 2 ở bảng G với 23 điểm, kém 5 điểm so với Tây Ban Nha và buộc phải đá play-off với Thụy Điển để tranh tấm vé vớt tới Nga mùa hè này. Những cầu thủ già cỗi đã không thể giúp cho Italia giành chiến thắng tại trận đấu lượt đi, nơi Thụy Điển thắng với tỷ số tối thiểu 1-0. Trở lại quê nhà, Azzurri tiếp tục thi đấu thất vọng khi không thể ghi nổi một bàn. Qua đó nhường luôn tấm vé đến Nga cho Thụy Điển.
Sân vận động Giuseppe Meazza hôm 13/11/2017 đã bị biến thành một nấm mồ chôn mất niềm hy vọng của hàng vạn con người có mặt ngày hôm ấy. Báo chí thì đổ lỗi cho HLV Ventura, NHM thì đổ lỗi cho cả nền bóng đá. Đó là nỗi đau mà không một ai có thể nguôi ngoai khi mà ĐT Italia chỉ cần ghi được ít nhất một bàn để kéo lại hy vọng, nhưng họ đã không làm được.

Tấn bi kịch rõ nét đã xuất hiện khi Daniele De Rossi bất đồng và nổi cáu với quyết định dùng người khó hiểu của HLV Ventura. Ông tung De Rossi vào sân trong bối cảnh Italia đang cần một bàn thắng, trong khi trên băng ghế dự bị lúc ấy vẫn còn đó Lorenzo Insigne, Zappacosta hay Eder – những cầu thủ có khả năng đột biến và đang chơi cực hay ở câu lạc bộ. Italia vốn không thiếu tài năng, nhưng Ventura lại không biết sử dụng những tài năng đó.

Trong số những cầu thủ Italia đổ gục xuống ngày hôm đó, có lẽ đau khổ nhất vẫn là Gianluigi Buffon, Buffon trở thành chứng nhân của một thảm họa mang tầm quốc gia. Gọi Buffon là chứng nhân, bởi anh không thể làm bất cứ việc gì để ngăn thảm họa diễn ra. Anh là một thủ môn, là người được sinh ra để sửa chữa những sai lầm của người khác, nhưng lại bất lực trước một thảm họa mà với chính anh, nó đi quá tầm. Khi màu thiên thanh huyền thoại không được xuất hiện tại đại hội bóng đá, đó cũng là lúc Chàng cận vệ già nói lời giã từ sự nghiệp quốc tế theo cái cách đau đớn nhất.